Cập nhật 15:41, 01/04/2021

Tây nguyên - mùa xuân đã về

DUY LƯU

Trung tá Nguyễn Bá Thắng cứ đi đi lại lại trong phòng với vẻ mặt đầy suy tư. Anh vừa nhận được lệnh của Giám đốc Công an tỉnh giao cho Đội cảnh sát phòng chống ma túy phải khẩn trương truy bắt Tám Râu - trùm buôn bán ma túy đã trốn truy nã mười năm. Theo nguồn tin từ cơ sở, gần đây Tám Râu thường xuất hiện ở một thị trấn nhỏ phía Nam của tỉnh.Hắn là kẻ manh động, liều lĩnh. Trong chuyên án triệt phá đường dây buôn bán ma túy có tên Z01 cách đây mười năm, khi chuyên án khép lại, hắn là kẻ duy nhất chạy thoát sau khi bắn trọng thương hai đồng chí trong lực lượng công an vây bắt. Với một kẻ như vậy, để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sẽ rất nguy hiểm cho xã hội. Nhiệm vụ của Đội phòng chống tội phạm ma túy, bằng mọi giá phải bắt bằng được Tám Râu càng sớm càng tốt. Song, điều làm Trung tá Thắng lo lắng bởi Tám Râu là kẻ rất xảo quyệt, luôn tìm cách thay hình đổi dạng. Nhận ra mối nguy hiểm đến từ lực lượng Công an, hắn có thể thoát khỏi tầm hoạt động của các lực lượng công an bất cứ khi nào hắn muốn… Đang nghĩ mông lung thì Thùy Trang - nữ cảnh sát đặc nhiệm mới chuyển về đội bước vào.

 - Chào đội trưởng, anh đang nghĩ gì mà căng vậy?

 - Ô! Trang hả? Ngồi đi… Đúng là đang có chuyện căng thật. Mà này, các cụ nói không sai hì hì… gái một con trông mòn con mắt! Em bữa nay lộng lẫy đến ngỡ ngàng.

- Thôi đi ông tướng! Đừng có chọc quê người ta. Hình như anh có chuyện gì muốn nói, đừng vòng vo nữa, nói ngay đi!

- Ừ… Chuyện là thế này, đội mình vừa nhận lệnh truy bắt một tên tội phạm nguy hiểm, mà trong đội chỉ em là người thích hợp điều tra vụ án này, nhưng công tác điều tra có thể mất rất nhiều thời gian, em thì… con còn quá nhỏ! Em biết đấy, dân trinh sát đặc nhiệm đi đánh án có những vụ kéo dài vài tháng, phải đi rất nhiều và còn nguy hiểm tới tính mạng, liệu em…?

- Cảm ơn anh đã lo cho em. Anh hãy tin và giao cho em vụ này.

- Vậy thì tốt rồi. (Trung tá Thắng vừa nói vừa đẩy tập hồ sơ trên bàn tới trước mặt Thùy Trang) Đây là tập hồ sơ của đối tượng, em cầm nghiên cứu rồi lên phương án trinh sát.

Trở về phòng mình, Thùy Trang lật tập hồ sơ, chân dung đối tượng hiện lên - Tám Râu có tên đầy đủ là Vũ Văn Mậu sinh 1953, là con một cảnh sát ác ôn thời Mỹ - ngụy.Tám  Râu tốt nghiệp Trường Sĩ quan Đà Lạt thì được tuyển vào đội biệt kích sau khóa đào tạo bài bản từ võ thuật, sử dụng vũ khí, điện đài…  Năm 1972 hắn cùng với chín tên khác được tổ chức gián điệp của Mỹ tung ra miền Bắc nước ta kết hợp với bọn phỉ để chống phá miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Song, vừa nhảy dù xuống địa phận Tây Bắc đã bị các lực lượng bảo vệ an ninh và công an miền Bắc vây bắt khiến chúng vô cùng hoảng sợ, tìm mọi cách thoát thân. Nhưng, toàn bộ toán biệt kích đã bị tóm cổ…

… Những năm trong trại giam, Tám Râu cải tạo rất tốt. Sau sáu năm, hắn được trả tự do khi miền Nam hoàn toàn giải phóng. Với bản chất gian manh, hắn cay cú vì chế độ bán nước của hắn bị sụp đổ, Tám Râu gia nhập tổ chức phản động Fulro. Từ đó hắn cùng lũ phỉ Fulro điên cuồng gây ra những vụ khủng bố đẫm máu vào các công sở, trường học và cướp bóc dọc Quốc lộ 20. Sau nhiều năm kiên trì đấu tranh truy quét, các lực lượng bảo vệ an ninh của tỉnh đã tiêu diệt và bắt sống hầu hết đám phỉ khát máu. Song với sự xảo quyệt, tinh ranh của mình, Tám Râu đã trốn thoát, từ đó hắn sống ẩn dật ở những vùng rừng núi biên giới Việt - Lào và tiếp tục chống phá cách mạng, kiêm buôn bán ma túy. Sau nhiều năm làm tay chân, hắn thành lập cho mình một tổ chức riêng, từ đó hắn chính thức trở thành ông trùm.

***

Đọc xong tập hồ sơ, Thùy Trang quyết định triển khai phương án điều tra. Những trinh sát trẻ dưới sự chỉ huy trực tiếp của chị được tung vào cuộc.

Sau nhiều ngày kiên nhẫn truy tìm dấu vết của Tám Râu, được sự giúp đỡ của công an địa phương, cơ sở quần chúng; tổ trinh sát đã xác định được ngôi nhà ở một thị trấn nhỏ heo hút phía Nam của tỉnh. Đó là căn nhà của một phụ nữ chừng năm mươi tuổi, chị ta đã ly dị chồng, sống độc thân, hai người con đã lập gia đình ra ở riêng. Căn nhà nằm giữa một khu vườn khá rộng, phía trước mặt đường được xây tường bao có cổng kín, phía sau là vườn cây ăn trái um tùm.

Theo tin báo của cơ sở, ngôi nhà ấy thời gian gần đây thường xuất hiện những người đàn ông lạ mặt lui tới. Điều làm người dân thắc mắc là, khi họ đến và đi luôn rất nhanh và đầy khuất tất. Thời gian họ tới thường từ mười giờ tối đến một giờ đêm, có khi muộn hơn. Điều không bình thường nữa, họ tới bằng ô tô hay xe gắn máy, khi những vị khách vô trong sân, ngay tức khắc cánh cổng được đóng kín. Từ khi có những vị khách lạ lui tới căn nhà nói trên, cái thị trấn nhỏ heo hút ấy cũng bắt đầu xuất hiện những kẻ xăm trổ đầy mình và nghiện ma túy.

Chưa rõ những người hay lui tới căn nhà của người phụ nữ nói trên có đối tượng đang truy tìm hay không, Trung úy Thùy Trang quyết định bố trí trinh sát bí mật theo dõi nhằm làm rõ những bí ẩn trong ngôi nhà.

 Những chiến sĩ trinh sát của đội điều tra thay phiên nhau trong đủ các vai; từ anh xe ôm, người bán hàng dạo đến thu mua đồ cũ để giám sát căn nhà. Nhất cử nhất động của căn nhà không lọt qua được những cặp mắt tinh anh của trinh sát. Một tháng sau, trinh sát đã thu được kết quả qua những tấm ảnh bí mật chụp được. Nổi lên trong số những vị khách hay lui tới căn nhà có một người rất giống với đối tượng cần tìm, mặc dù những tấm ảnh được chụp về đêm nhưng bằng nghiệp vụ của mình, các trinh sát hết sức vui mừng khẳng định - đó chính là Tám Râu.

Trở lại trụ sở Công an thành phố, Thùy Trang báo cáo chi tiết với lãnh đạo…

Sau khi nghe cô báo cáo, Trung tá Nguyễn Bá Thắng lập tức chỉ đạo:

- Các đồng chí phải hết sức cẩn trọng, kiên nhẫn thu thập đủ chứng cứ. Khi ta tung mẻ lưới cuối cùng, phải hốt trọn cả đám tay chân của gã…

 Những tháng cuối năm, trên vùng Tây Nguyên đêm về nhiệt độ xuống thấp, bầu trời tối như hũ nút, gió hun hút kèm theo mưa nên người dân rất ít ra ngoài. Mặc dù thời tiết khắc nghiệt, tổ trinh sát vẫn kiên trì bám mục tiêu. Nhất cử nhất động của các đối tượng ra, vào căn nhà đều nằm trong tầm ngắm của các anh. Suốt một thời gian dài, Tám Râu cùng những kẻ đi với gã không hề xuất hiện trở lại khiến tổ trinh sát lo lắng. Nhưng vẫn có những thanh niên xăm trổ đầy mình cùng những con nghiện lén lút lui tới ngôi nhà. Nhiều đêm mai phục trong cái lạnh thấu xương không mang lại kết quả làm các trinh sát trẻ nản lòng. Tâm - một trinh sát lần đầu đi đánh án lo lắng hỏi Thùy Trang:

- Chị ơi, chẳng lẽ công sức của chị em mình mấy tháng cực khổ không mang lại kết quả sao?

- Em hãy bình tĩnh, có những chuyên án mất rất nhiều thời gian điều tra mà không mang lại kết quả vẫn thường xảy ra. Song, không vì thế mà chúng ta mất kiên nhẫn. Bước vào nghề trinh sát đánh án đã dạy chị điều đó. Nhiều vụ án tưởng đi vào ngõ cụt, hy vọng phá được chỉ vài phần trăm, nhưng với những trinh sát giàu kinh nghiệm, kiên trì theo án đã mang lại kết quả vô cùng bất ngờ. Vậy nên, chúng ta phải nhất quyết bám mục tiêu. Hiện đối tượng chưa xuất hiện, nhưng theo nhận định của ban chuyên án, nhiều khả năng, lợi dụng những ngày cận Tết, chúng sẽ tiến hành giao dịch.

Tư tưởng các trinh sát trẻ đã thông, các anh lại cắn răng chống chọi với cái rét những ngày cuối đông thay phiên nhau mai phục…

***

Đêm ba mươi Tết, trời tối như bịt mắt, cái rét làm Tâm và Phong cứ run lên, song hai anh vẫn căng mắt hướng về ngôi nhà. Cách đó vài chục mét, bên gốc cây trên vỉa hè, Thùy Trang và một đồng chí trinh sát khác dựa vào vai nhau tình tứ như cặp tình nhân khi những căn nhà trong trị trấn hầu như đóng cửa vì gió lạnh. Cũng có vài gia đình bày mâm hoa quả, bánh mứt trước cửa thành kính khấn vái thiên, địa.

Căn nhà mục tiêu cửa vẫn đóng kín. Nhìn đồng hồ đã mười giờ đêm, Thùy Trang chợt nghĩ tới chồng và con đang chờ chị về cùng đón giao thừa. Vào giờ này năm trước, chị đã không thể cùng chồng và cô con gái bé nhỏ vui đón giao thừa cũng bởi bận đánh án. Và năm nay cũng vậy, liệu chị có kịp về với gia đình trong giờ phút thiêng liêng đón năm mới? Đang miên man với dòng suy nghĩ, chị bừng tỉnh khi nghe tiếng còi xe. Bim bim. Bim bim vang lên, ngay tức khắc, tâm trí của chị tập trung vào nhiệm vụ. Góc đường bên kia, Tâm đập vai Phong thì thầm:

- Hình như cáo về tổ…!

Người phụ nữ trong căn nhà mục tiêu bước nhanh ra mở cổng. Chiếc xe con màu đen trườn nhẹ vào sân, cánh cổng lập tức lại. Thùy trang cùng các trinh sát nhẹ nhàng tiến đến, bí mật quan sát... Ba người đàn ông xuống xe, ôm những hộp cát tông vội vã đi nhanh vào nhà. Một trong ba người chính là Tám Râu. Đèn trong căn nhà phụt tắt.

Qua bộ đàm, chị báo cáo với Trung tá Thắng và xin phép được phá án…

Hai mươi phút sau, chiếc xe đặc chủng chở các chiến sĩ đội cảnh sát cơ động địa phương đã có mặt để phối hợp với những chiến sĩ cảnh sát chống ma túy. Căn nhà bị bao vây. Trung tá Thắng, Thùy Trang cùng Tâm và Phong tiến vào căn nhà…

Sau ba tiếng gõ cửa, trong nhà không một động tĩnh. Trung tá Thắng cất tiếng:

- Có ai trong nhà không? Chúng tôi là Công an khu vực, mở cửa cho chúng tôi kiểm tra hộ khẩu. (Mấy phút trôi qua, không có tiếng trả lời) Trung tá Thắng lại lên tiếng: -Yêu cầu những người trong nhà mở cửa, nếu không, lực lượng chức năng sẽ mở cửa thực hiện lệnh kiểm tra…

Mười phút trôi qua, những người trong nhà vẫn không có phản ứng. Lệnh đột kích được đưa ra. Phong đạp tung cánh cửa. Ba chiến sĩ cảnh sát cơ động lao vào nhà như tên bắn, lộn mấy vòng lăn vào sát vào tường. Đoàng, đoàng! Hai tiếng súng nổ xé toạc màn đêm, Thùy Trang vừa lao vào, bỗng chị khựng lại, ngã ập xuống nền nhà. Đoàng, đoàng. Hai viên đạn từ họng súng của Tâm rời nòng hướng vào kẻ nổ súng trước đó khiến hắn hộc lên, đổ vật xuống. Cùng lúc ấy, hai gã đàn ông, tông cửa sau lao ra vườn. Vừa thoát qua khỏi cửa, chúng đã bị những chiến sĩ phục sẵn bay tới ra đòn. Trong nháy mắt, hai kẻ định tẩu thoát đã bị các anh đè nghiến xuống nền vườn, những chiếc còng số tám nhanh chóng bập vào tay chúng. Một tên trong đó chính là Tám Râu.

  Thùy Trang được các đồng chí đỡ ngồi dậy. Khuông mặt chị nhợt nhạt, mồ hôi vã như tắm. Hai viên đạn của kẻ đang nằm chết trên vũng máu bắn giữa ngực làm chị ngất đi mấy phút. Thật may mắn vì chị đã mặc áo chống đạn.

 Khám xét căn nhà, các chiến sĩ phát hiện người phụ nữ ngồi trong góc căn phòng, ôm mặt run lập cập. Ba thùng cát tông, mỗi thùng chứa khá nhiều bánh heroin và những viên ma túy tổng hợp. Những kẻ phạm tội và tang vật được tống lên xe bọc thép.

 Các đồng chí cảnh sát cơ động địa phương, những chiến sĩ đội đặc nhiệm cảnh sát phòng chống ma túy ôm chầm lấy nhau, họ cười cùng những giọt nước mắt hạnh phúc.

Trên bầu trời đêm, những chùm pháo hoa vừa được bắn lên lung linh rực rỡ. Những căn nhà đồng loạt mở tung cửa. Người dân hồ hởi đổ ra đường, tiếng chúc Tết râm ran trên những gương mặt tươi cười. Tiếng hò reo huyên náo, rộn ràng khi ngắm những màn pháo hoa vẽ lên bầu trời với vô vàn màu sắc lung linh huyền ảo. Xen giữa sự trầm trồ thích thú là những lời chúc năm mới, hạnh phúc, an khang.

Ngồi trên xe cùng đồng đội trở về Sở Công an, Thùy Trang vô cùng xúc động. Chứng kiến Nhân dân hân hoan trong hạnh phúc, niền vui bỗng dâng lên khóe mắt. Chị thấy tự hào bởi chị và các đồng đội của mình đã không ngại vất vả, âm thầm góp một phần công sức, gìn giữ sự bình yên cho Tổ quốc, để Nhân dân được hưởng trọn vẹn niềm vui trong những ngày Tết đến, xuân về.

 Từ nhà Văn hóa của thị trấn, chiếc loa công cộng vừa kết thúc bản nhạc Tiến quân ca. Giọng Chủ tịch nước đầm ấm đọc Thư chúc Tết đồng bào và chiến sĩ cả nước.

Vô vàn những loài hoa đua nhau bung nở. Không khí xuân đã tràn ngập khắp mọi nơi. Một mùa xuân mới thực sự đã về trên vùng đất Tây Nguyên thân yêu.

 


Xem thêm

Lên đầu trang