Quán nước bà Hai Quán ẩn dưới khóm trúc, bên con đường liên huyện này, sáng nay mở cửa sớm. Bà tên “Hai” mở quán bán nước, nên bà con làng x ...
  • Ly dị! Hai chữ này không quá lạ khi nó xảy ra với một gia đình nào đó nhưng với vợ chồng ông Thu ...
  • Trên chuyến bay có đoàn văn nghệ sĩ tham gia Trại sáng tác Đại Lải ồn ào không ngớt. Lâu lắm rồi, ...
  • Một ngọn lửa bùng cháy lên giữa khoảng không gian đó, lửa lăn khỏi vách đá khấp khểnh dựng giữa và u&ec ...
  • Trời nóng như đổ lửa cả tháng rồi, vậy mà một vạt cải xanh đúng năm chục cây được trồng bên cạnh vòi nư ...
  • Đây chính là nhân vật thứ nhất trong ba nhân vật của truyện ngắn này, nhưng chỉ là người được nhắc đến trong truyện như một hình bóng tưởng niệm. Ông đã là người thiên cổ từ mấy thập niên trước, chết vì ngộ độc sau bữa rượu sắn nhắm với thịt cóc mà gặp người kinh nghiệm trị độc có tiếng như ông lang Nọng xóm Bờ Đê cũng phải lắc đầu bó tay. Cùng chung ngày cúng giỗ với ông là hai ông bạn thợ cày cùng xóm. Thỉnh thoảng tên của ông vẫn xuất hiện trong lời khấn vái của nhân vật CHA nhân ngày giỗ chạp, Tết nhất. Và tất nhiên, những thông tin về nhân vật này vẫn được lưu giữ khá đầy đủ tại file ONGNOI trong chiếc laptop cá nhân của nhân vật CON.
    26/06/2022
  • Tôi hẹn Sơn ở Thủy Mộc - một quán cà phê nhỏ nằm ở cuối con đường Hoa Sữa, Sài Gòn. Tôi vẫn còn khỏe mạnh và minh mẫn, mỗi buổi sáng tôi thường chạy thể dục ở công viên gần nhà, tập dưỡng sinh để rèn luyện sức khỏe. Sơn không tập được, ông ấy đi chân giả, mỗi khi hẹn uống cà phê hàn huyên chuyện cũ hay họp cựu chiến binh - những người đã từng xông pha và cuộc kháng chiến máu lửa của toàn dân tộc, nay còn lại không bao nhiêu - Sơn thường nhờ đứa cháu chở đến. Tôi hấp háy cặp mắt, nhìn rõ cái dáng thập thững từ phía cửa đi vào, tôi biết Sơn đã đến. Tôi đứng dậy chào Sơn, nghiêm trang và chỉn chu, như cách chào của những người trong quân ngũ.

    23/03/2022
  • Tháng 9/1971, tôi nhớ ngày đó là ngày 23/9 - ngày kỷ niệm Nam Bộ kháng chiến (23/9/1945), tiểu đội trinh sát của tôi được lệnh điều tra một cứ điểm của quân Mỹ và tay sai phản động người Lào để quân ta định ngày giờ tấn công, đúng mười tám giờ ba mươi phút là xuất kích. Chúng tôi hóa trang, nếu gần năm bước chân, dù có nhìn kỹ thì cũng chỉ như đám cỏ.
    25/06/2022
  • Một lát sau em nghe thấy tiếng các chú bộ đội tập hợp, phổ biến nhiệm vụ gì ấy.  Tiếng máy bay địch đã im  ắng, hai chị em lóp ngóp bò ra khỏi hầm. Vết xước, máu từ chân Diệu Nhiên rỉ ra từ lúc nào. Hai đứa đang luống cuống tìm giẻ để buộc thì chú bộ đội đã về kịp. Chú vội vàng lấy bông băng, cồn trong ba lô, miệng chú thổi  thổi, tay cầm bông thấm cồn rửa  vào vết thương rồi băng lại. Diệu Nhiên nhìn động tác thuần thục của chú thật thán phục. Em thầm nghĩ: Ước gì đừng có chiến tranh, ước gì chú bộ đội sẽ mãi ở lại nhà của mìnhnhỉ… Thời gian trôi đi thật nhanh, hình như vài ngày nữa các chú bộ đội phải hành quân vào Nam. Vậy là hai chị em sẽ phải xa các chú, sẽ không còn được chú tập bơi, không còn được chú chỉ cho học bài và không còn được chú chăm sóc thương yêu… Bé biết vì nhiệm vụ cao cả, các chú phải đi đánh giặc để đem lại hòa bình, hạnh phúc cho nhân dân. Nhưng mà sao lòng bé buồn quá vậy, cứ nghĩ đến lúc chia tay chú là bé muốn khóc.

    25/03/2022
  • Hỏi vậy, chứ thực ra cô giáo Nga biết thừa Mỹ bị sốt, nhưng không chịu nghỉ học, vì sợ thua kém bạn bè. Ở khối lớp Một do cô giáo Nga phụ trách này, những chuyện tương tự như thế thường vẫn xảy ra. Em nào cũng thi đua học tập, không muốn nghỉ một buổi học nào. Lần trước, một em bị đau mắt, cô giáo Nga đã cho phép nghỉ, nhưng em kiên quyết không chịu. Cô phải kiên trì giải thích mãi mới được.
    24/49/2022
  • Cái chấm màu xanh xanh trên chiếc điện thoại di động của tôi, lúc này sao mà thân thương quá! Giờ này đã hơn ba giờ sáng, chắc là “em” đang ngủ say!... Gọi là “em”, chứ thật ra Ngọc Lan chỉ bằng tuổi con mình. Không biết tự lúc nào, chỉ biết một lần tình cờ lang thang trên Facebook, mình đã nhận lời kết bạn với một gương mặt xinh xinh dễ thương trên tấm hình đại diện... Thế là bạn bè của nhau trên mạng xã hội đã hơn một năm. Ban đầu chỉ vài tin nhắn xã giao, dần dần trút hết những tâm sự và hoàn cảnh của nhau, càng ngày tiếng xưng hô chú cháu càng thêm thân thiện; nhiều khi cứ mong Ngọc Lan chỉ kém mình vài tuổi thì hay biết bao. Tình cảm mà mình dành cho Ngọc Lan không thể diễn tả được, nó không rõ ràng; lúc như cha con, lúc như bạn bè và có lúc tưởng chừng như một chút yêu thương của tình yêu đôi lứa! Mỗi lần “chát” với nhau trên tin nhắn là mình lại hồi hộp một cách lạ thường... Đôi lúc giật mình, khi vợ vào phòng bắt gặp mình đang nhắn tin cho Ngọc Lan, mình cảm thấy hình như có lỗi...
    24/27/2022
  • Tôi với cậu Út ngồi trên xe lửa về Bình Định. Thoáng một cái đã qua mấy chục năm. Cậu Út của tôi không sinh ra ở Sài Gòn nhưng gần cả cuộc đời cậu đều gắn bó với vùng đất ấy và cậu tự nhận mình là người Sài Gòn. Thực ra người ở đâu cũng đều là người Việt, tôi không lưu ý mấy tới việc “nhìn lạm” của cậu. 
    24/21/2022
  • Ngồi trong công viên, nhìn những đứa trẻ cùng tuổi xúng xính trong bộ đồ đẹp đẽ, vui vẻ nô đùa bên cạnh bố mẹ, đôi mắt nó nhòe đi cay xè. Đưa tay quẹt nhanh dòng nước mắt đang bò xuống má nhồn nhột, nó uể oải đứng dậy lê bước chân buồn tủi rời công viên khi ráng chiều dần buông.

    24/08/2022
  • Bạn tôi là một nhà thơ nghiệp dư. Còn tôi là một tác giả viết văn. Đôi lúc gặp nhau, sương sương vài cốc tâm tình, tôi thường được nghe Trần Khải Vinh kể vài mẩu chuyện về những năm tháng thời tuổi trẻ của anh... Nhất là những ngày trên đất K (Campuchia).
    23/21/2022
  • Hôm qua, mới tối một lúc sấm, chớp nổi lên đùng đùng. Gió, gió mới khủng khiếp làm sao, cứ như muốn giật tung mọi thứ ném đi, rồi mưa ập đến đổ nước xuống ầm ầm. Một lúc sau mưa tạnh, gió nhè nhẹ lướt qua, trả lại bầu trời đầy sao.

    23/56/2022
  • Không biết từ bao giờ, người ta lan truyền câu: “Ruồi vàng, bọ chó, gió Tà Nung”. Vùng đất Tà Nung như một lòng chảo, xung quanh là đồi núi, chỉ có một con đường nhỏ phủ đầy sỏi đá nhấp nhô chạy qua làng. Tà Nung cách Đà Lạt chừng hai mươi kilômet, có đặc sản là khoai lang mật, hương vị thơm ngon có tiếng, đất đỏ bazan Tà Nung rất tơi xốp, các loại rau lấy củ chỉ cần dùng tay bới nhẹ là thu hoạch được ngay. Tà Nung là miền đất vẫn còn hoang sơ, ẩn chứa tiềm năng cho nông nghiệp, phong điện, thủy điện, khoáng sản… Nhiều người giàu ý chí và tài năng đã đến đây lập nghiệp nhưng sau khoảng thời gian đầu tư tiền của và công sức, không hiểu vì sao họ đều bị thất bại. Người ta cố tìm ra nguyên nhân, phải chăng đất Tà Nung có con “sâu sùng” chuyên cắn rễ các loại rau, vùng Tà Nung vượng âm khí, hay là Tà Nung gió quá mạnh.

    23/50/2022
  • Tôi cũng vậy. Cũng có một kỷ niệm sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời - kỷ niệm về thầy Lê Việt Dũng. Thầy Dũng dạy môn Toán, Trường Trung học Phổ thông ở miền Bắc Quyết Tiến nơi tôi theo học. Ngày ấy trước năm 1975, hệ trung học phổ thông (gọi là cấp ba) có ba lớp: Tám, chín, mười; trung học cơ sở gọi là cấp hai có ba lớp: Năm, sáu, bảy; tiểu học gọi là cấp một có bốn lớp: Một, hai, ba, bốn.

    23/47/2022
  • Đứng ngắm cây bằng lăng trước nhà nở tím sắc hoa, ông Hai Lê - người cựu chiến binh già thấy lòng trống trải nôn nao nỗi nhớ da diết. Hình ảnh Ka Liên - cô nữ du kích nhí nhảnh hồn nhiên, đôi mắt to tròn, đen láy, lúc nào cũng như đang cười kể cả lúc trút hơi thở cuối cùng luôn hằn sâu trong tâm trí ông, dù thời gian đã mấy mươi năm trôi qua.
    27/03/2022
  • Nắng cuối chiều nhuộm tím cánh rừng. Tiếng loạt soạt từ phía sau lưng Hoài vọng ra khiến cô rùng mình. Như phản xạ bẩm sinh, cô quay lại và trước mặt cô là Tuân. Anh có nước da trắng, đôi mắt nâu và nụ cười đôn hậu. Hoài bẽn lẽn trong cử chỉ sờ sợ, ánh mắt luống cuống.
    27/02/2022
  • Xuồng máy nhẹ tênh đảo về sông Lòng Tàu. Cô Ba và nhóm thiện nguyện cũng thấy lòng nhẹ tênh, vui sướng, mọi người hát hò, trò chuyện rất vui. Riêng cô Ba càng cảm thấy vui vì gặp Mạnh, con trai của ông chỉ huy trưởng đơn vị cũ, anh làm ở Huyện đội Nhơn Trạch, được cử đi cùng với đoàn từ sáng đến giờ. Chính anh nhận ra và gọi bà bằng cái nghệ danh một thời: cô Ba Ngọc Mai. Lâu lắm rồi bà mới trở lại nơi đây. Được nhìn rừng cây đước, cây mắm xanh ngút ngàn đến no con mắt. Được hít thở không khí trong lành, đầy nắng gió của cánh rừng ngập mặn đến đầy cuống phổi. Trái tim đập mạnh, bà muốn reo to lên nhiều bận giữa khung cảnh vừa quen vừa lạ... nhưng không sao nói được thành lời.
    27/01/2022